Cần Sinh Viên vận


Vi Anh

Tin RFA ngày 15-11-2018, “Sinh viên Việt Nam chi 881 triệu USD du học ở Mỹ”. Đại ý, “tăng liên tiếp trong vòng 17 năm qua, lên đến 24.325 người trong niên học 2017-2018,  tăng 8,4% so với niên học trước. Việt Nam được xếp thứ 6 trong số 10 quốc gia trên toàn cầu có số lượng du học sinh đông nhất ở Hoa Kỳ trong niên học 2016-2017.
Bộ Giáo dục Việt Nam báo cho Quốc Hội du học sinh Việt Nam chi từ 3 đến 4 tỷ USD hàng năm cho việc học tập ở nước ngoài. Năm 2017, có khỏang 130 ngàn du học sinh Việt Nam, trong đó năm quốc gia hàng đầu được du học sinh Việt Nam chọn đến bao gồm Nhật Bản, Hoa Kỳ, Australia, Trung Quốc và Vương quốc Anh.”

Trước tình hình sinh viên, học sinh nước nhà VN càng ngày đi du học càng tăng, một thiếu sót của chiến lược, chiến thuật đấu tranh của tập thể người Việt hải ngoại cần suy nghĩ, một nhu cầu sinh viên vận rất cần làm.

Mới đọc tựa bài “Cần Sinh Viên Vận” ắt có người bực bội, phản ứng nói sinh viên du học từ VN Cộng sản đến là “con cháu các cụ cả” của CS mà “vận” với “động’ cái nỗi gì. Nhưng lấy lý trí lạnh lùng, bình tĩnh từ từ phân tích hiện tượng đang trở thành phong trào sinh viên từ VNCS sang du học Mỹ ngày càng đông, thì thấy các cộng đồng, đòan thể, tổ chức người Việt Hải ngoại đặc  biệt  ở Mỹ, nơi có một cộng đồng Mỹ gốc Việt đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN mạnh nhứt, lại bất động, không có kế hoạch sinh viên vận – là một thiếu sót.

Thực vậy, cộng đồng người Mỹ gốc Việt là cộng đồng đấu tranh cho tự do dân chủ nhân quyền VN mạnh nhứt. Đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN là đấu tranh cho và vì hơn 96 triệu người dân  trong nước đang bị CS tước đọat những quyền căn bản bất khả tương nhượng của Con Người sanh ra với tư cách Con Người.

Trong đó có sinh viên, học sinh là thế hệ tương lai của quốc gia dân tộc. Sinh viên VN du học Mỹ là thành phần từ trong nước ra vì nhiều lý do thường sống chung, sống gần các cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Cộng động người Mỹ gốc Việt, cộng đồng người Việt lớn nhứt thế giới, chỉ sau cộng đồng quốc gia trong nước có đang kẹt nằm trong gọng kềm CS, mà không có đường lối, kế họach vận động số sinh viên du học này, là một khiếm khuyết lớn trong công cuộc đấu tranh giải trừ CS suốt hơn 43 năm trời đã qua.

Rút kinh nghiệm thời Việt Nam Cộng Hòa, quốc gia dân tộc Việt Nam dù trong thời chiến tranh vẫn cố gắng dành một số ngọai tệ rất quý để cấp học bổng hay cho đổi theo hối suất chánh thức cho sinh viên du học. Nhưng vì lúc bấy giờ các tòa đại sứ và tổng lãnh sự của VNCH như ở Pháp không có đủ người và phương tiện để sinh viên vận. Nên CS Hà nội “câu móc” khá nhiều về ý thức hệ. Pháp là nước có nhiều sinh viên du học phản chiến và tưởng CS Hà nội đánh Miền Nam là chống Mỹ cứu nước và thống nhứt đất nước, chớ không phải để cộng sản hóa, nhuộm đỏ cả nước VN.

CS Bắc Việt dành một kinh phí rất lớn để làm công tác tuyên truyền và tình báo quốc ngọai. CS câu móc sinh viên du học VNCH ngay từ khi xuống phi trường, giúp tìm nhà trọ, hướng dẫn thủ tục ghi danh, lấy lớp, và tìm việc làm để kiếm tiền bỏ túi đỡ cho gia đình.  Dù đa số sinh viên VNCH du học  sau khi tốt nghiệp không về Hà nội, nhưng công tâm mà nói  không ít sinh viên du học ở Pháp bị ảnh hưởng sinh viên vận của CS Bắc Việt.

Chuyện đó cũng dễ hiểu thôi. Ai cũng biết bài thơ đầu là bài thơ nhớ dai nhứt. Mới qua nước Pháp phi trường quá lớn, nhiều cửa ra vào, Paris đông đúc, to lớn, dễ lạc  mà có người giúp đón, kiếm nhà trọ, tiếp ghi danh, tìm việc làm thêm, thì ai mà không nhớ ơn. CS tập trung nỗ lực làm việc đó vì coi việc đó là một thứ câu cá. Không cần phải nuôi cá mà bắt tòan cá lớn, cá ngon do VNCH nuôi.

Trong số sinh viên VNCH du học Pháp, không ít người có thiện cảm với CS Bắc Việt, có tư tưởng phản chiến, thiên tả, thân Cộng, là chuyện rất người và thường tình thế sự.

Bây giờ tình hình đã thay đổi 180 độ đối với sinh viên du học Mỹ rồi và đối với nhà cầm quyền CS Hà nội. CS Hà nội thành nhà cầm quyền độc tài đảng trị tòan diện. Tòa đại sứ và tòa tổng lãnh sự là cơ quan của Đảng Nhà Nước rất “quan liêu, cửa quyền”, chỉ biết kiểm sóat, thống trị tất cả cán bộ, công nhân viên, người dân đi ngọai quốc, công tác, du lịch, học hành, lao động. Đối với sinh viên du học bây giờ, CS Hà nội chỉ lo đòan ngũ hóa, tạo mạng lưới theo dõi “quản lý” hơn là sinh viên vận như thời còn VNCH. Họ có nhiều quyền để trừng trị sinh viên du học như không gia hạn chiếu khán, kể cả việc buộc phải trở về VN, với một báo cáo mật về lý lịch tai hại cho sinh viên.

Ở đời ai cũng muốn được tự do, kể cả 5c “con cháu các cụ cả” du học được nhiều ân huệ của Đảng Nhà Nước cũng không ưa những cán bộ của phòng tùy viên văn hóa và lãnh sự  của hai cơ quan ngọai giao này của CS Hà nội.

Còn phải nói thêm sinh viên du học với tư cách tư nhân về VN rất khó tìm việc làm trong cơ quan của nhà nước. Nào là phải làm “thủ tục đầu tiên” cho “thủ trưởng” cơ quan nhận việc, nào là “bôi trơn” cho cán bộ “tổ chức chánh quyền”. Dân du học Mỹ về không có thế lực của “5c”, đơn vị lo lót, ‘thủ tục đầu tiên, bôi trơn’ để được tuyển dụng tính bằng ngàn Đô la, chớ không ít. Có người phải vào làm cho công ty ngọai quốc, khác ngành học, là chuyện thường.

Với bối cảnh, tình hình mới đó, người Mỹ gốc Việt làm công tác sinh viên vận rất hợp thời cơ, địa lợi, nhân hòa. Tư thế của người Mỹ gốc Việt nói riêng, và người Việt hải ngọai nói chung đối với sinh viên VN du học rất đặc biệt thuận lợi cho sinh viên vận. Người Mỹ gốc Việt bây giờ dễ trở thành những nhà ngọai giao, những cán bộ sinh viên vận bình dân rất gần gũi với sinh viên du học đến từ VNCS.

Đa số sinh viên du học tự túc tốt nghiệp về nước khó kiếm việc làm, và hay gặp khó khăn vì lối sống tự do học ở Mỹ. Đa số học xong tốt nghiệp rồi nếu có cơ hội và điều kiện hợp pháp, là tìm cách ở lại Mỹ thực hiên giấc mộng Mỹ. Việc lấy vợ, có chồng quốc tịch của nước sở tại là điều kiện nhanh tốt để được ở lại.

Sinh viên vận thành công là một cuộc đầu tư quí giá cho một cuộc “đổi đời” sang tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Giúp được một sinh viên như thế là tạo thêm một đường dây, một bước tiến cho tiến trình tự do, dân chủ, nhân quyền VN, ngay trong nước. Vì sinh viên du học ai cũng có tương quan gia đình, bè bạn, xã hội, cộng dồng với trong nước, và thường có kiến thức, kinh nghiệm sát thời cuộc, tình hình hơn người tỵ nạn CS di tản đã lâu.

Lịch sử giải thể CS đã chỉ rõ hầu hết những cuộc cách mạng ở các nước CS Đông Âu và Liên xô là do người trong nước làm, hải ngọai chỉ yểm trợ thôi./. (VA)